Giải đáp phụng vụ: Vô danh trong ṭa giải tội
Nguyễn Trọng Đa
Giải đáp của Cha Edward McNamara, Ḍng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), giáo sư phụng
vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma.
Hỏi: Liệu được phép hoặc có lư do tốt nào đó để cha giải tội hỏi tên hối nhân
không, trong khi việc xưng tội là vô danh, nghĩa là không phải xưng tội "mặt đối
mặt"? - L. L., Washington, DC, Mỹ.
Đáp: Việc xưng tội vô danh, cùng với ṭa giải tội như chúng ta biết ngày nay,
nói chung là do sáng kiến của Thánh Charles Borromeo (1538-1584), Tổng Giám mục
Tổng Giáo phận Milan, Ư. Trước đó, cha giải tội ngồi trên một chiếc ghế và hối
nhân, thường là quỳ, là rơ ràng được cha giải tội nh́n thấy.
Để đảm bảo sự khiêm tốn và kín đáo, Đức Hồng Y Borromeo qui định vào năm 1564
rằng các Ṭa Giải Tội trong tổng giáo phận của ngài được đóng kín cả hai phía
bằng một vách ngăn giữa hối nhân và linh mục. Nghi lễ Rôma của Đức Giáo Hoàng
Phaolô V đă thông qua quy định này, giúp lan truyền việc sử dụng nó, mặc dù nó
đă không trở thành một thực hành phổ quát cho đến thế kỷ XVII.
Việc xưng tội vô danh vẫn là tiêu chuẩn, mặc dù khuynh hướng hiện nay cho phép
hối nhân mong muốn xưng tội mặt đối mặt với cha giải tội. Ṭa Giải Tội có thể
được thiết kế nhằm cho phép cả hai sự lựa chọn.
Mặc dù hối nhân có thể xin xưng tội mặt đối mặt, linh mục không bắt buộc nhượng
bộ cho yêu cầu, và có thể nhấn mạnh việc sử dụng vách ngăn.
Nếu hối nhân mong muốn vô danh, linh mục nên tôn trọng mong muốn này, và trong
phần lớn các t́nh huống, ngài không bao giờ nên có bất kỳ yêu cẩu hoặc quyền hỏi
danh tánh hối nhân cả.
Ngay cả khi linh mục đă biết hối nhân trước, ngài nên thận trọng hơn để không có
qui chiếu cá nhân về người đó, trừ khi hối nhân muốn tiết lộ điều ǵ về ḿnh
hoặc hoàn cảnh bảo đảm điều này, chẳng hạn trường hợp của một hối nhân thường
xuyên được linh mục biết rơ.
Thường xuyên hơn, có thể có các t́nh huống, để xác định bản chất chính xác và sự
nghiêm trọng của tội có liên quan, khi linh mục có thể hỏi chung chung về bậc
sống của hối nhân, chẳng hạn, người đó đă kết hôn, hoặc là tu sĩ có lời khấn…
Trong một số Ṭa Giải Tội, nơi mà hối nhân là hầu như không được nh́n thấy, có
thể xảy ra rằng linh mục có thể hỏi một số chi tiết về tuổi tác, hoặc phái tính,
để có lời khuyên đặc biệt và cụ thể dành cho hối nhân.
Một số tội trọng, chẳng hạn phá thai, cũng có thể phải chịu vạ tuyệt thông dành
cho Giám mục giải hoặc trong một số trường hợp đặc biệt, chẳng hạn như sự cố ư
làm ô uế Bí Tích Thánh Thể, dành cho Ṭa Thánh giải.
Trong các trường hợp này, cha giải tội không có thể ban xá giải ngay tức th́,
hoặc chỉ với điều kiện rằng hối nhân phải xin tha vạ tuyệt thông trong ṿng một
tháng từ thẩm quyền cao hơn.
V́ hầu hết các hối nhân không biết thực hiện quá tŕnh này, linh mục có thể giúp
đỡ bằng cách liên hệ hoặc với Giám mục hoặc Ṭa Thánh tùy theo trường hợp. Điều
này linh mục sẽ thực hiện mà không nói tên của hối nhân (xem Điều 1357, Bộ Giáo
luật).
Nếu hối nhân muốn giấu tên, th́ người đó có thể xin một cuộc hẹn để trở lại xưng
tội với củng linh mục ấy, sau một thời gian nhất định để biết lệnh phạt đă được
chính thức dỡ bỏ. Nhưng trong một số trường hợp, có thể hối nhân cần tiết lộ một
số dữ liệu cá nhân, để linh mục có thể thông báo cho hối nhân khi phép tha vạ đă
tới. (Zenit.org 6-4-2004).
Nguồn: Vietcatholic News